“Sốc”
với “phán quyết” vụ học sinh đánh nhau, quay video!
Nạn nhân bị kỉ luật nặng hơn thủ
phạm?
Vừa bàng hoàng khi xem video
clip học sinh (HS) nữ đánh đập, sỉ nhục bạn trước sự vô cảm của những bạn
xung quanh, chúng tôi lại bị “sốc” với “phán quyết” của nhà trường về các HS có
liên quan trong vụ việc nói trên.
Báo Dân trí ngày 10/3/10 mô tả về cảnh quay trong video clip: “Giữa “thanh thiên bạch nhật”, một nữ sinh bị một bạn nữ khác
dùng tay túm tóc, lôi kéo và liên tục dùng chân đạp thẳng vào mặt, ngực. Thậm
chí, cuối clip, nạn nhân còn bị xé áo. Nữ sinh hành hung còn xa xả văng tục”.
Sự việc gây chấn động dư luận, đến mức Bộ
GD-ĐT có công văn yêu cầu các Sở GD-ĐT báo cáo về bạo lực học đường và đề nghị các
cơ sở giáo dục phối hợp với lực lượng công an để ngăn chặn bạo lực học đường. (Xem tiếp)
- Tôi
bỗng phát hiện ra một điều, có thể là quá xưa cũ đối với ai đó, nhưng
đối với tôi thì chẳng khác gì “Ơ-rê-ca” của Archimedes. Đó là: “Không
gian đẹp” (trước hết) chính là “không gian giàu”. (Xem tiếp)
Năm Canh Dần, người ta lại kháo nhau về cao hổ cốt, một
loại đặc sản rất Á Đông. Đã có những bài phóng sự dài trên báo, mô tả
chi tiết các công đoạn nấu xương cọp thành cao. (Xem tiếp)
Đó là hai
câu thơ trong bài thơ cuối cùng của mười bốn bài “mạn thuật” mà Nguyễn
Trãi đã để lại cho chúng ta. Thật là cay đắng khi mà mọi người uốn cong
như lưỡi câu, và chẳng còn ai nói lên sự thật nữa, chẳng còn ai như Sử
Ngư nữa. Sử Ngư là một chép sử nước Vệ thời Xuân Thu, nổi tiếng về thẳng
thắn và trung thực. Khổng Tử đã từng khen: “trực tai Sử Ngư” (Sử Ngư
thẳng thay)
Cho đến hôm nay, đọc câu
thơ Nguyễn Trãi chúng ta vẫn như tê tái với nỗi đau của ông, làm sao có
thể sống trong xã hội mà mọi sự thật đều bị che đậy và xuyên tạc. Trong
những thời kỳ như vậy, người chép sử, nhà sử học, những người có nhiệm
vụ nói lên sự thật, không biết bị dằn vặt như thế nào? Ngày nay chúng ta
đang sống trong một giai đoạn cần nhìn thẳng vào sự thật, nói rõ sự
thật đáp ứng yêu cầu của nhân dân của đất nước. Đã đến lúc những người
chép sử, nhà sử học phải tự hỏi rằng “sử bút” của mình có thật nghiêm
chưa, đã viết đúng sự thật lịch sử hay chưa? (Xem tiếp)
Mê tín dị đoan thì dân tộc nào
cũng có do từ thời xa xưa kiến thức về vũ trụ, về những hiện tượng thiên nhiên
như sấm sét, động đất, lũ lụt, bệnh tật . . . đem đến gây chết
chóc, tàn phá làm người ta hoang mang, sợ sệt đi tìm nguyên nhân ở những thế
lực thần bí. Dịch tễ giết người là do âm phủ bắt lính; đắm
đò, đắm thuyền là do thần sông (Hà bá) nổi giận vì không cúng tế… (Xem tiếp)
Đức Thọ (Hà Tĩnh), miền quê nổi tiếng
về truyền thống cách mạng và truyền thống học hành khoa bảng, là quê hương của
các anh hùng, trí thức nổi tiếng như Nguyễn Biểu, Phan Đình Phùng, Hoàng Xuân
Hãn, Lê Văn Thiêm, Trần Phú, Ngô Bá Thành, Điềm Phùng Thị…Đức Thọ cũng là một
miền quê sơn thủy hữu tình, non xanh nước biếc, với những cánh đồng thẳng cánh
cò bay làm ra những hạt gạo dẻo thơm đã đi vào ca dao dân ca:
Từ năm 1960 đến
năm 1975, gần 93.000 thanh niên Hà Tĩnh nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng
liêng của Tổ quốc, trong số ấy có hơn 13.000 người đã anh dũng hi sinh.
Cứ mỗi dịp Xuân về lại nhớ các anh! (Xem tiếp)
PNX - Tôi từng đi qua
những miền gái đẹp nức tiếng trên dải đất hình chữ S, từ Phong Thổ (Lai
Châu) đến Đức Thọ (Hà Tĩnh); từ đất cố đô bên dòng Hương giang đến Tây
đô miệt vườn hoa trái, nhưng không nơi đâu có được những huyền thoại về
nhan sắc thật đến độ thành... hư ảo, như ở Tuyên Quang.
Tùng Ảnh (Đức Thọ-Hà Tĩnh)
là một trong 10 làng khoa bảng của cả nước. Tính đến nay, Tùng Ảnh có
hàng trăm người đậu đại khoa, trên 1.000 người là giáo sư, tiến sĩ, tốt
nghiệp đại học và trên đại học. Bình quân, mỗi năm xã có khoảng 100 em
đỗ đại học, cao đẳng.
Tùng
Ảnh là quê hương của những anh hùng, chí sĩ, nhà cách mạng, khoa học,
nghệ sỹ nổi tiếng như Bùi Dương Lịch, Phan Đình Phùng, Hoàng Ngọc Phách,
Trần Phú, Phan Anh, Phan Mỹ, Trần Thu Hà…
Lịch sử đi qua để lại cho vùng đất này
nhiều di tích, danh thắng nổi tiếng. Với 9 di tích được xếp hạng cấp
quốc gia và cấp tỉnh cùng nhiều danh thắng, Tùng Ảnh là một trong những
xã có nhiều di tích và danh thắng nhất cả nước. Nhân dịp xuân về, xin
giới thiệu cùng bạn đọc một số hình ảnh của làng quê “địa linh nhân
kiệt” này.
Với thân thể to lớn (xấp xỉ 300
kg), bộ lông vằn vện, hàm răng khỏe, móng vuốt nguy hiểm, sức mạnh và tốc độ
kinh hồn, Hổ được mệnh danh là “chúa tể sơn lâm”, giống như sư tử ở các nước
châu Phi.
Khổng Tử, người sáng lập Nho giáo, khi giải
thích cho ý “vạn vật đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” đã dẫn ví dụ
“gió theo hổ” (phong tòng hổ); nói thế bởi vì hổ chạy nhanh như gió cuốn. (Xem tiếp)
Gần đây, dư luận xôn xao, nhức nhối
về sự việc một người phụ nữ lớn tuổi bị người quản lý của một công ty xua đàn
chó dữ cắn chết, mặc dù nạn nhân đã cầu xin khẩn thiết. Cái chết thương tâm của
của phụ nữ khốn khổ diễn ra trước mắt nhiều người khác đang trèo trốn đàn chó
trên những bụi cây bên cạnh.(Xem tiếp)
Sáng 27/1/2010, Bảo tàng Hà Tĩnh phối hợp với
trường THPT Trần Phú (Hà Tĩnh) tổ chức khai mạc triển lãm ảnh chuyên đề “80 năm
Đảng Cộng sản Việt Nam” tại trường. Tại triển lãm, 120 bức ảnh tư liệu gốc được
sắp xếp theo các nhóm chủ đề giới thiệu về lịch sử và truyền thống của Đảng,
những thành tựu của đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng trong 80 năm qua. Triển
lãm diễn ra từ ngày 27/1 đến 29/1. (Xem tiếp)
Người ta gọi bà Còng theo tên chồng, còn trong những lời tự
giới thiệu, bà có tên cúng cơm là Như. Ở quê tôi, người ta thường gọi tên ông
bà, bố mẹ theo tên con, cháu, vợ gọi theo tên chồng. Song nhiều người lại nghĩ
đó là một cái tên “tượng hình” vì hình dáng của thân thể bà-nó còng quá mức,
đến nỗi nhìn từ xa người ta tưởng bà đang bò chứ không phải đi. Bà là người điên, hoặc dở hơi, cáiđó không ai bàn cãi. (Xem tiếp)
Ngày 23 tháng 1, thực hiện kế hoạch của Sở GD-ĐT và Công ty phát hành phim Hà Tĩnh, trường THPT Trần Phú đã tổ chức chiếu phim "Đừng đốt" (kể về Bác sỹ-Liệt sỹ Đặng Thùy Trâm") cho 100 giáo viên và hơn 2.000 HS cùng xem. Sau đây là một số hình ảnh về buổi chiếu phim: (Xem tiếp)
Báo chí đưa tin: một công ty thả chó béc-giê cắn chết người, mặc dù nạn nhân khốn khổ đã van xin, nhưng người quản lý (có nên gọi hắn là người không nhỉ?) vẫn để mặc cho đàn chó cắn nạn nhân đến chết thê thảm. Một vụ khác: một người đàn ông bị chết chìm, người phụ nữ lặn lội tìm xác, trong khi nhiều người chỉ đứng xem. Người phụ nữ (là một tiến sĩ, du khách) cầu cứu cảnh sát sở tại, nhưng họ vẫn cho ca nô lướt đi...Cái gì vậy: Vô cảm. Nhân mọi người bàn về chuyện tha hóa đạo đức của lớp trẻ, xin bàn góp bằng entry này...(Xem tiếp)